Sống bên người chồng yêu vợ, thấu hiểu và quan tâm cùng đứa con trai kháu khỉnh còn hạnh phúc nào sánh bằng? Tôi đang ngập tràn hạnh phúc trong một gia đình đầm ấm và luôn tràn những tiếng cười… để có được một gia đình như vậy thực sự tôi phảỉ cảm ơn anh,
Tôi đã sống vì anh!
Giờ đây tôi rất yêu Huy, yêu gia đình bé nhỏ của mình… và tôi biết trên trời cao kia anh luôn dõi theo và ủng hộ cho tình yêu của tôi và Huy
Sống bên người chồng yêu vợ, thấu hiểu và quan tâm cùng đứa con trai kháu khỉnh còn hạnh phúc nào sánh bằng? Tôi đang ngập tràn hạnh phúc trong một gia đình đầm ấm và luôn tràn những tiếng cười… để có được một gia đình như vậy thực sự tôi phảỉ cảm ơn anh, người chồng yêu dấu, người cha mẫu mực của đứa con trai tôi bây giờ. Nếu không có anh, có lẽ giờ này tôi vẫn đang vẫy vùng trong đám sình lầy đau khổ.
Còn nhớ ngày đó, tôi có tình yêu đẹp thời sinh viên với một chàng trai học chung trường. Tôi yêu anh ngay những lần đầu gặp mặt, khi nghe anh kể chuyện tôi thấy cuốn hút vô cùng, cả thế giới của câu chuyện như chan chứa trong ánh mắt anh. Anh lãng mạn, hào hoa, … ai chưa biết cứ ngỡ anh là con trai khoa văn nhưng thực tế anh lại học khoa kỹ thuật, khoa mà ai cũng nghĩ nó cứng nhắc và khô khan. Anh học hơn tôi ba khoá, là một người trẻ trung, thấu hiểu và khá vui tính… Chúng tôi cứ thế ríu rít bên nhau, trải qua những năm tháng sinh viên thật đẹp. Rồi thời gian qua nhanh, tình yêu của chúng tôi trải qua bao nhiêu yêu thương, nhiều kỉ niệm và cũng vô cùng những sóng gió để chuẩn bị tiến đến một kết thúc có hậu.
Anh ra trường và xin được vào một công ty nước ngoài làm việc, rồi tôi cũng đã kết thúc khoá học. Hai chúng tôi nhanh chóng để chuẩn bị xây dựng một mái ấm nhỏ hạnh phúc. Hàng ngày đi làm, tối về lại cùng nhau chuẩn bị cho tổ ấm mới, nhưng thỉnh thoảng anh chẳng quên đưa tôi đi dạo. Đưa tôi bước đi trên những con đường quen thuộc, cùng nhau vui cười, nói chuyện, cùng nhau mơ về ngày mai tươi đẹp… Và đêmđịnh mệnhấy, đêm đã cướp mất anh khỏi vòng tay tôi… Khi anh đang chở tôi sau chiếc xe đạp dạo quanh những con phố, để hít hà hương mùa đông đang dần đến, đón những cơn gió se lạnh lùa thổi làm tê tái hai gò má. Thì bất chợt bên kia đường có một em định qua đường, anh hốt hoảng định băng xe nhanh qua để giữ em bé thì chiếc ôtô vội vàng lao đến, tôi chỉ kịp hét lên khi anh lấy tay đẩy tôi về phía sau anh, một mình anh đã chống đỡ, đã bảo vệ tôi và sau khi tỉn dậy, tôi vội vàng đến bên anh, nâng niu khuôn mặt anh lên gọi lớn trong nước mắt và sợ hãi, nhưng anh chỉ kịp mở mắt, nhìn tôi và mỉm cười… anh đã ra đi ngay trên đôi bàn tay tôi đẫm máu.
Sau ngày anh ra đi, tôi như một cái bóng trong nhà, trở thành một người câm lặng, tôi âm thầm khóc vì nhớ anh, yêu anh, khóc vì nỗi đau quá lớn tôi phải trải qua. cả gia đình dường như lo lắng, và ái ngại cho tình trạng của tôi lúc ấy, bạn bè cũng đã động viên và khuyên nhủ nhiều nhưng tôi dường như không thể vượt qua. Trong số những người bạn đó có Huy - người chồng của tôi bây giờ. Tôi biết Huy yêu tôi, yêu từ rất lâu rồi. Huy lặng lẽ nhìn tôi vui vẻ bên người yêu, lặng lẽ đi bên cuộc đời tôi cho đến ngày tôi vô cùng đau khổ ấy. Huy khác với những người thân, khác với những người bạn. Họ luôn né tránh nhắc đến tên anh, nhắc lại quá khứ và hình bóng anh sợ tôi nhớ lại và đau khổ. Còn Huy lại luôn mang hình bóng anh ra là tôi đau, Huy nhắc đến anh mỗi khi nói chuyện, mỗi khi khuyên nhủ tôi quên đi. Huy lấy anh ra làm thứ “ vũ khí” bắt tôi sống vui, sống hạnh phúc để khỏi phụ anh đã vì tôi mà ra đi…
Và điều tôi không ngờ là chính thứ “vũ khí” làm tôi đau đó đã giúp tôi đứng dậy, tôi trở lại cuộc sống thường ngày, tôi vui tươi, năng động như ngày anh còn ở bên tôi. Tôi phải sống cuộc đời của tôi, và sống cho cả cuộc đời anh nữa. Tôi nhất định sẽ sống hạnh phúc gấp lần người khác vì anh. Và bên tôi lúc này tuy không còn anh đồng hành nhưng tôi đã có Huy bên cạnh. Ban đầu tôi chỉ coi Huy như những người bạn khác. Nhưng rồi thời gian trôi đi càng lâu tôi càng nhận ra tình cảm Huy dành cho tôi lớn đến mức nào. Huy đã yêu tôi vô điều kiện, anh đã đi bên cạnh tôi lúc tôi vui nhất, cũng như lúc tôi chạm tới tận cùng của khổ đau. Và tôi nhận ra rằng chính Huy sẽ đồng hành cùng tôi đến hết quãng đời còn lại. Tôi tin tưởng Huy sẽ mang lại cho tôi hạnh phúc… Tôi lặng lẽ đứng bện mộ anh rất lấu trước khi Huy bước đến, ôm tôi vào lòng và hứa với anh sẽ chăm sóc yêu thương tôi suốt cuộc đời… Chúng tôi đã cưới và sống với nhau thực sự hạnh phúc cho tới ngày hôm nay. Giờ đây tôi rất yêu Huy, yêu gia đình bé nhỏ của mình… và tôi biết trên trời cao kia anh luôn dõi theo và ủng hộ cho tình yêu của tôi và Huy.
nguồn/: sưu tầm
Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét