Đố anh em tập trung đọc bài ẩm thực này


Đố anh em tập trung đọc bài ẩm thực này


Đồ nướng
Những ngày lạnh thế này, bạn có thể gọi đồ nướng từ quán hoặc tìm đến một quán nướng bình dân để thưởng thức xiên đồ nướng cực kỳ hấp dẫn. Nếu chăm chỉ hơn, bạn có thể tự làm đồ nướng tại nhà, vừa thưởng thức vừa up ảnh lên face khoe với bạn bè.


Nem rán

Nem rán hay chả giò, còn gọi là chả cuốn, chả ram, chả nem là món ăn ngon, nổi tiếng của người Việt và được chế biến từ những nguyên liệu dễ kiếm, cách thực hiện không phức tạp. Nem rán, cũng được gọi tắt là nem, là cách gọi phổ biến ở miền Bắc (một số nơi ở tỉnh Nam Định, Thanh Hóa gọi là chả). Ở miền Trung, món ăn này thường gọi là chả cuốn, còn ở miền Nam, nó được gọi là chả giò. Loại nem gói theo kiểu miền Nam được người Bắc gọi là nem Sài Gòn.


Rau
Không cần nói nhiều, chắc chúng ta ai cũng hiểu rau là một phần không thể thiếu trong mỗi bữa ăn, đặc biệt với người Việt Nam. Thống kê cho thấy, ăn rau nhiều có tác dụng: Tránh tiểu đường; Kiểm soát tăng huyết áp; Cho tim khỏe mạnh; Giảm cân; Cung cấp chất xơ; Chăm sóc da; Bổ mắt...


Cơm
Cơm là một loại thức ăn được làm ra từ gạo bằng cách đem nấu với một lượng vừa đủ nước. Cơm trắng, chỉ có nguyên liệu là gạo tẻ và không có thêm gia vị, là thức ăn gần như hàng ngày của người Đông Nam Á và Đông Á. Cơm trắng còn là nguyên liệu cho các món cơm rang, cơm hến, cơm trộn, cơm thập cẩm, cơm gói lá sen, cơm lam...
Xem chi tiết

Dùng ngựa

Dùng ngựa

Có một vị Tướng quân thời nhà Tống được lệnh vua ra canh giữ biên ải. Suốt 4 tháng liền trong doanh trại ko có phụ nữ cho nên ông ta cảm thấy vô cùng bứt rứt khó chịu. Có một điều lạ là quân lính của ông ta thì thằng nào thằng nấy mặt mũi tươi rói. Một hôm ôm bắt một thằng lại hỏi:

“Tụi mày sống trong doanh trại mấy tháng ko có phụ nữ mà vẫn vui vẻ phây phây. Chúng mày đã làm gì? Khai mau?”

Tên lính sợ hãi đáp:

“Dạ, bẩm Tướng quân… bọn con dùng ngựa…” anh lính ấp úng trả lời.

“Cút ngay, ko tao chém. Thằng bệnh hoạn!” viên Tướng quát. - Truyện cười hấp dẫn

Viên tướng nghĩ đi nghĩ lại, thấy cũng có lý. Khuya hôm đó đợi cả doanh trại đi ngủ ông ta lén lút bắt 1 con ngựa cái làm thử, thấy sướng sướng nên tâm trạng vô cùng phấn chấn. Sáng hôm sau ông gặp tên lính và hỏi với thái độ vui vẻ:

“Ê, nói tao nghe. Chúng mày dùng ngựa như thế nào?”

“Dạ, bọn con dùng ngựa vào làng tìm kĩ nữ ạ.”
Xem chi tiết

Mềm mại và cứng

Mềm mại và cứng



Trong thang máy, trong khi ấn nút báo tầng thì khuỷu tay của anh chàng nọ vô tình chạm vào “công tắc điện” của cô gái bên cạnh.

Anh chàng vội nói:

- Ôi! Tôi rất xin lỗi! Nếu trái tim của cô mềm mại như bộ ngực cô thì hy vọng cô sẽ tha thứ cho tôi.

Cô gái nhìn anh giây lát rồi trả lời:

- Nếu cái đó của anh cũng cứng như khuỷu tay của anh thì… tôi ở phòng 1301
Xem chi tiết

ĐIỀU CON TRAI LÀM ĐƯỢC EM CŨNG LÀM ĐƯỢC

Con trai làm được nhiều việc lắm. Con trai năng động, tự tin, con trai có mơ ước hoài bão và có nghị lực để thực hiện hoài bão của mình. Con gái sẽ rất đẹp, rất duyên khi vẫn là con gái với nét dịu dàng, đoan trang, nhân hậu bên cạnh sự tự tin, năng động,


CON TRAI LÀM ĐƯỢC, EM CŨNG LÀM ĐƯỢC
Con trai làm được nhiều việc lắm. Con trai năng động, tự tin, con trai có mơ ước hoài bão và có nghị lực để thực hiện hoài bão của mình. Con gái sẽ rất đẹp, rất duyên khi vẫn là con gái với nét dịu dàng, đoan trang, nhân hậu bên cạnh sự tự tin, năng động, với những ước mơ bay cao, bay xa và còn biết tự bảo vệ mình bằng sự thông minh giàu nữ tính. Khi đó con gái sẽ mạnh hơn con trai.

Con trai làm được nhiều việc lắm, nhưng nhiều cô gái lại cứ chọn những việc mà chỉ có những cậu trai côn đồ lưu manh làm để đua. Con trai đi xe máy bốc đầu thì con gái lái xe máy bằng chân. Con trai nhìn con gái đi xe máy bằng chân nằm duỗi trên yên xe mà cũng phài vãi cà linh hồn, chắp tay bái phục, nhưng chẳn có ai khen cô gái ấy là đẹp là duyên mà hầu hết họ đều nói: dám đùa giỡn với tử thần, có chết cũng chẳng ai thương…

Trên mạng có một bức ảnh năm cô học sinh có khuân mặt và nụ cười rất dễ thương nhưng thật phản cảm khi họ đứng trước cửa nhà vệ sinh nam trong tư thế của năm cậu con trai dạng chân đứng đái. Năm cô quay lại cười rất tươi như muốn bảo: con trai làm được thì chúng em cũng làm được…

Chỉ vài năm trước đây thôi các cô học trò ghê gớm lắm, bị xếp vào dạng côn đồ,lưu manh cũng chỉ là nói xấu nhau, chửi nhau nhưng bây giờ thì chuyện nói tục chửi nhau lại là bé, nhiều vụ con gái đánh nhau chỉ vì những chuyện cỏn con khiến mọi người sửng sốt, lo lắng. Có vụ đánh nhau đến thương tật mà cội nguồn chỉ vì giờ ra chơi cô bạn kia từ chối không ra chơi cùng. Có cô bị đánh chỉ vì nói đùa bạn là: Mày là con dở hơi… Có cô đánh bạn chỉ vì tranh nhau chỗ phơi quần áo.

Muôn vàn lý do nhỏ nhặt mà chỉ những người nhỏ nhen tầm thường, những người nhẫn tâm, độc ác mới dùng bạo lực để giải quyết vấn đề, vậy mà lại là những cô gái còn rất trẻ, thậm chí còn rất xinh. Có cô là người của công chúng mà còn tham gia đánh người dã man đến nỗi bị kiện, mất hết cả tương lai.

Con gái hiện đại năng động tháo vát sớm tự lập, nhưng nhiều cô gái đang ở tuổi teen lại chọn con đường đi ăn cướp, đi lừa tình để kiếm tiền ăn chơi. Có cô học trò nhà khá giả hẳn hoi, cô không thiếu thứ gì vậy mà máu giang hồ nổi lên cô rủ đám bạn đi cướp taxi, để cuộc đời có một vết đen không sao gột rửa.

Con gái thể hiện bản lĩnh không thua kém con trai, không để ai coi thường bằng những trận đánh dằn mặt kẻ thù vô nhân tính. Không ít cô gái thích làm quân tử, thích ra tay nghĩa hiệp, thấy bạn cãi nhau với ai đó, không cần tìm hiểu đúng sai đã xông vào đánh dằn mặt. Có cô vô tình gặp lại người đã cãi nhau với bạn mình hai năm trước, vậy mà vẫn chẳng bỏ qua lại còn rủ đám bạn đến đánh cho cô gái kia một trận đến nỗi cả bọn bị bắt vào đồn công an.

Nhiều trận con gái đánh nhau dùng cả dao gậy đến con trai cũng phải hãi hùng. Họ phải thốt lên: “Mấy đứa này làm sao lấy được chồng hả trời”. Các cô gái này đâu cần lấy chồng, họ sống bầy đàn, buông thả, tự do. Nhưng sẽ có một ngày nào đó, bản năng của người phụ nữ trong các cô trỗi dậy át đi thú tính đang hoành hành, các cô sẽ khao khát có một gia đình êm ấm. Nhưng với tính cách và cách hành xử của các cô gái này liệu những đứa con mà các cô sinh ra có tốt đẹp hơn các cô không? Rồi cuộc đời nó sẽ ra sao khi có một bà mẹ vào tù ra tội, tính cách lưu manh…

Con trai làm được nhiều việc lắm. Con trai năng động, tự tin, con trai có mơ ước hoài bão và có nghị lực để thực hiện hoài bão của mình. Con gái sẽ rất đẹp, rất duyên khi vẫn là con gái với nét dịu dàng, đoan trang, nhân hậu bên cạnh sự tự tin, năng động, với những ước mơ bay cao, bay xa và còn biết tự bảo vệ mình bằng sự thông minh giàu nữ tính. Khi đó con gái sẽ mạnh hơn con trai.
Xem chi tiết

Tôi đã sống vì anh

Sống bên người chồng yêu vợ, thấu hiểu và quan tâm cùng đứa con trai kháu khỉnh còn hạnh phúc nào sánh bằng? Tôi đang ngập tràn hạnh phúc trong một gia đình đầm ấm và luôn tràn những tiếng cười… để có được một gia đình như vậy thực sự tôi phảỉ cảm ơn anh,
Tôi đã sống vì anh!
Giờ đây tôi rất yêu Huy, yêu gia đình bé nhỏ của mình… và tôi biết trên trời cao kia anh luôn dõi theo và ủng hộ cho tình yêu của tôi và Huy
Sống bên người chồng yêu vợ, thấu hiểu và quan tâm cùng đứa con trai kháu khỉnh còn hạnh phúc nào sánh bằng? Tôi đang ngập tràn hạnh phúc trong một gia đình đầm ấm và luôn tràn những tiếng cười… để có được một gia đình như vậy thực sự tôi phảỉ cảm ơn anh, người chồng yêu dấu, người cha mẫu mực của đứa con trai tôi bây giờ. Nếu không có anh, có lẽ giờ này tôi vẫn đang vẫy vùng trong đám sình lầy đau khổ.

Còn nhớ ngày đó, tôi có tình yêu đẹp thời sinh viên với một chàng trai học chung trường. Tôi yêu anh ngay những lần đầu gặp mặt, khi nghe anh kể chuyện tôi thấy cuốn hút vô cùng, cả thế giới của câu chuyện như chan chứa trong ánh mắt anh. Anh lãng mạn, hào hoa, … ai chưa biết cứ ngỡ anh là con trai khoa văn nhưng thực tế anh lại học khoa kỹ thuật, khoa mà ai cũng nghĩ nó cứng nhắc và khô khan. Anh học hơn tôi ba khoá, là một người trẻ trung, thấu hiểu và khá vui tính… Chúng tôi cứ thế ríu rít bên nhau, trải qua những năm tháng sinh viên thật đẹp. Rồi thời gian qua nhanh, tình yêu của chúng tôi trải qua bao nhiêu yêu thương, nhiều kỉ niệm và cũng vô cùng những sóng gió để chuẩn bị tiến đến một kết thúc có hậu.

Anh ra trường và xin được vào một công ty nước ngoài làm việc, rồi tôi cũng đã kết thúc khoá học. Hai chúng tôi nhanh chóng để chuẩn bị xây dựng một mái ấm nhỏ hạnh phúc. Hàng ngày đi làm, tối về lại cùng nhau chuẩn bị cho tổ ấm mới, nhưng thỉnh thoảng anh chẳng quên đưa tôi đi dạo. Đưa tôi bước đi trên những con đường quen thuộc, cùng nhau vui cười, nói chuyện, cùng nhau mơ về ngày mai tươi đẹp… Và đêmđịnh mệnhấy, đêm đã cướp mất anh khỏi vòng tay tôi… Khi anh đang chở tôi sau chiếc xe đạp dạo quanh những con phố, để hít hà hương mùa đông đang dần đến, đón những cơn gió se lạnh lùa thổi làm tê tái hai gò má. Thì bất chợt bên kia đường có một em định qua đường, anh hốt hoảng định băng xe nhanh qua để giữ em bé thì chiếc ôtô vội vàng lao đến, tôi chỉ kịp hét lên khi anh lấy tay đẩy tôi về phía sau anh, một mình anh đã chống đỡ, đã bảo vệ tôi và sau khi tỉn dậy, tôi vội vàng đến bên anh, nâng niu khuôn mặt anh lên gọi lớn trong nước mắt và sợ hãi, nhưng anh chỉ kịp mở mắt, nhìn tôi và mỉm cười… anh đã ra đi ngay trên đôi bàn tay tôi đẫm máu.

Sau ngày anh ra đi, tôi như một cái bóng trong nhà, trở thành một người câm lặng, tôi âm thầm khóc vì nhớ anh, yêu anh, khóc vì nỗi đau quá lớn tôi phải trải qua. cả gia đình dường như lo lắng, và ái ngại cho tình trạng của tôi lúc ấy, bạn bè cũng đã động viên và khuyên nhủ nhiều nhưng tôi dường như không thể vượt qua. Trong số những người bạn đó có Huy - người chồng của tôi bây giờ. Tôi biết Huy yêu tôi, yêu từ rất lâu rồi. Huy lặng lẽ nhìn tôi vui vẻ bên người yêu, lặng lẽ đi bên cuộc đời tôi cho đến ngày tôi vô cùng đau khổ ấy. Huy khác với những người thân, khác với những người bạn. Họ luôn né tránh nhắc đến tên anh, nhắc lại quá khứ và hình bóng anh sợ tôi nhớ lại và đau khổ. Còn Huy lại luôn mang hình bóng anh ra là tôi đau, Huy nhắc đến anh mỗi khi nói chuyện, mỗi khi khuyên nhủ tôi quên đi. Huy lấy anh ra làm thứ “ vũ khí” bắt tôi sống vui, sống hạnh phúc để khỏi phụ anh đã vì tôi mà ra đi…

Và điều tôi không ngờ là chính thứ “vũ khí” làm tôi đau đó đã giúp tôi đứng dậy, tôi trở lại cuộc sống thường ngày, tôi vui tươi, năng động như ngày anh còn ở bên tôi. Tôi phải sống cuộc đời của tôi, và sống cho cả cuộc đời anh nữa. Tôi nhất định sẽ sống hạnh phúc gấp lần người khác vì anh. Và bên tôi lúc này tuy không còn anh đồng hành nhưng tôi đã có Huy bên cạnh. Ban đầu tôi chỉ coi Huy như những người bạn khác. Nhưng rồi thời gian trôi đi càng lâu tôi càng nhận ra tình cảm Huy dành cho tôi lớn đến mức nào. Huy đã yêu tôi vô điều kiện, anh đã đi bên cạnh tôi lúc tôi vui nhất, cũng như lúc tôi chạm tới tận cùng của khổ đau. Và tôi nhận ra rằng chính Huy sẽ đồng hành cùng tôi đến hết quãng đời còn lại. Tôi tin tưởng Huy sẽ mang lại cho tôi hạnh phúc… Tôi lặng lẽ đứng bện mộ anh rất lấu trước khi Huy bước đến, ôm tôi vào lòng và hứa với anh sẽ chăm sóc yêu thương tôi suốt cuộc đời… Chúng tôi đã cưới và sống với nhau thực sự hạnh phúc cho tới ngày hôm nay. Giờ đây tôi rất yêu Huy, yêu gia đình bé nhỏ của mình… và tôi biết trên trời cao kia anh luôn dõi theo và ủng hộ cho tình yêu của tôi và Huy.
nguồn/: sưu tầm
Xem chi tiết

Chuyện tình anh cảnh sát và cô gái điên

Người ta bảo Cô bị điên, nhưng Anh thì không nghĩ là vậy! Cô không phải một kẻ điên cuồng bệnh hoạn, mà cô điên vì người cô yêu, đó liệu có phải là cái tội?

Anh đã để ý Cô ngay từ ngày đầu tiên đến đây nhận công tác. Cô không xinh, thậm chí là trông rất lôi thôi. Mái tóc Cô rối bù và cái váy Cô mặc đã cũ kỹ tới mức nhàu nhĩ, bạc màu.

Ừm, Cô là một người điên, có lẽ bị điên nên người ta mới có thể sở hữu được nụ cười ngây ngô và ánh mắt vô hồn đặc biệt.

Cô không nói gì cũng không chạy nhảy lung tung, việc duy nhất Cô làm là đứng ở ngã tư và quan sát mọi người đi lại. Ngày nào cũng vậy, từ chiều đến tối khuya.

Người ta kể lại cho Anh biết là cách đây gần một năm chồng chưa cưới của Cô đã tai nạn chết ở ngã tư này khi đang đứng đợi để đưa cô đi chụp ảnh cưới. Cô rất ân hận vì chiều hôm đó đã ra muộn. Vì quá đau khổ cộng thêm những lời chỉ trích và dằn vặt từ bố mẹ người yêu nên Cô hóa điên. Lúc đầu Cô khóc lóc vật vã, rồi sau đó Cô trở nên câm lặng, Cô một mực cho rằng người yêu Cô chưa chết và mỗi buổi chiều cứ ra đây đứng cho đến tối muộn mới chịu về.

Nghe xong câu chuyện đó, Anh thấy vô cùng xót xa và thương cảm cho hoàn cảnh của cô. Ngày nào cũng chứng kiến cảnh cô lặng lẽ đứng đó dù nắng hay mưa, Anh cảm thấy lòng mình như thắt lại. Chẳng hiểu từ khi nào Anh lại thấy gần gũi với dáng người bé nhỏ, đáng thương ấy!
Rồi bất chấp chuyện Anh là một cảnh sát giao thông trẻ mới ra trường có một tương lai sáng lạn, bất chấp chuyện Cô hơn Anh 2 tuổi, bất chấp chuyện gia đình anh có cấm đoán hay không, Anh quyết định sẽ yêu thương, chăm sóc và chữa cho cô khỏi bệnh.
Một ngày, Anh lấy hết can đảm để đến trước mặt Cô và nói:
- Đưa tay đây!
Cô nhìn Anh vừa ngạc nhiên vừa khiếp sợ. Cô không nói gì, chỉ lùi lại và lắc đầu nguầy nguậy. Anh bình tĩnh nói tiếp:
- Cô đang đợi người yêu cô đúng không?
Cô gật đầu khe khẽ.
- Thế đưa tay đây, tôi đưa cô đến gặp người cô yêu!

Mái tóc Cô rối bù và cái váy Cô mặc đã cũ kỹ tới mức nhàu nhĩ, bạc màu... (Ảnh minh họa)
Anh nhìn thẳng vào mắt Cô. Chẳng hiểu anh có sức mạnh gì mà khiến cô tin và đi theo anh như thế. Anh đưa Cô ra bãi biển, chỉ về phía chân trời - nới hoàng hôn đang buông xuống và nói:
- Chắc cô không biết, chồng chưa cưới của cô và tôi đều là...thiên sứ. Nhiệm vụ của chúng tôi là đi theo bảo vệ, yêu thương và chăm sóc những cô gái yếu đuối và ngốc nghếch như cô. Chồng chưa cưới của cô phải đi làm một trọng trách cao cả hơn nên anh ấy đã nhờ tôi đến bên cạnh cô, tôi sẽ phải thay anh ấy yêu thương, quan tâm và giúp đỡ cô, vì thế cô phải nghe lời tôi, hiểu chưa?

Cô không nói gì, cũng không phản ứng gì, chỉ ngơ ngác nhìn anh. Anh nói tiếp, giọng đầy uy nghiêm:

- Đây là mệnh lệnh, cả tôi và cô đều phải thực hiện!

Nói rồi Anh kéo tay Cô đi. Mới đầu Cô ương bướng không chịu, Anh phải nói mãi, giải thích mãi Cô mới đi theo Anh. Anh đưa cô về nhà mình, mua cho Cô một bộ váy mới, bắt Cô đi tắm và thay đồ.

Bước ra khỏi phòng tắm, trông cô như công chúa lọ lem vừa thoát xác. Anh chợt nhận ra rằng cô rất đẹp, một vẻ đẹp dịu dàng, thánh thiện và tinh khiết đến không ngờ. Cô e ấp và ngượng ngùng như thiếu nữ mới lớn. Anh cười khẽ, kéo tay Cô ngồi xuống ghế rồi chải tóc cho Cô. Sau đó Anh đưa Cô đi ăn và đưa cô về nhà bố mẹ đẻ của Cô.

Anh nói với họ rằng Anh muốn được quan tâm, chăm sóc và chữa cho cô khỏi bệnh. Bố mẹ Cô mới đầu không dám nhận, họ từ chối khéo, họ nói con gái họ không xứng với anh. Nhưng nghe Anh giải thích với giọng hết sức chân thành, mẹ cô cảm động bật khóc, bà cúi đầu cảm ơn Anh. Còn Cô ngồi bên cạnh anh chỉ im lặng ngoan ngoan như con mèo nhỏ,ngẩn ngơ lấy tay xoắn tóc.

Anh đổi tất cả ca trực sang buổi sáng để giúp Cô quên đi những giờ phút chờ đợi vô vọng vào mỗi buổi chiều. Anh đưa Cô đi dạo, vào hiệu sách, đi ăn kem và làm từ thiện...Anh nhận thấy Cô rất yêu quý trẻ con ở cô nhi viện. Cô nô đùa, nấu ăn và dạy chúng làm nhiều thứ. Mỗi lần đến đây Cô cười rất nhiều!

Suốt nửa năm kể từ ngày gặp nhau đến bây giờ Cô chưa hề nói với Anh câu nào, Anh hỏi gì Cô cũng chỉ lắc hoặc gật đầu rồi cười. Anh không hề tỏ ra khó chịu hay trách cứ Cô vì điều đó. Cô không nói, Anh nói. Anh kể cho cô những gì diễn ra trong đời sống hàng ngày của Anh và mấy chuyện linh tinh lặt vặt khác.

Những lúc ngồi cạnh nhau không biết nói gì Anh thường hát cho Cô nghe. Cô ngồi im lặng,chớp chớp mắt nhìn Anh đôi khi là mỉm cười ngơ ngẩn, có lúc Cô lại thở dài như một người phụ nữ đã quá thấu hiểu sự đời. Nhiều lúc Anh cảm thấy như Anh và Cô đã yêu nhau từ lâu lắm rồi, đã quá hiểu nhau, chỉ cần ngồi cạnh nhau, không cần phải nói gì cả, vậy là đủ.


Cô mỉm cười, một giọt sương long lanh đậu trên đuôi mắt Cô hòa cùng hoàng hôn đang bao trùm lấy thành phố. Ở phía trên bầu trời kia có 1 thiên sứ thật sự đang mỉm cười... (Ảnh minh họa)

Nhưng rồi điều Anh sợ nhất cũng đã đến. Gia đình Anh biết chuyện và phản đối kịch liệt. Mặc cho Anh có giải thích hay van xin như thế nào bố mẹ Anh cũng một mực bắt Anh chuyển nhà, chuyển công tác đến nơi khác,Anh tuyệt đối không đợc gặp Cô nữa. Dù Anh đã rất yêu Cô nhưng Anh bắt buộc phải làm theo lời đấng sinh thành vì Anh không thể bất hiếu với họ.

Anh bất ngờ biến mất không một lời nhắn khiến Cô cảm thấy hẫnng hụt và ngẩn ngơ như trước. Cứ mỗi buổi chiều Cô lại ra ngã tư, im lặng chờ đợi...

Gần 1 tháng trôi qua, không ngày nào là Anh không nhớ Cô. Anh luôn tự dằn vặt và trách bản thân mình quá nhu nhược, đến tình yêu của mình cũng không thể bảo vệ được.

Một ngày Anh tình cờ tìm thấy 1 cọng cỏ 4 lá đã héo khô trong túi áo. Một lần đi dạo công viên Cô hái được và đem tặng Anh. Bỗng dưng Anh nhớ Cô da diết, nhớ đôi mắt vô hồn và nụ cười ngây dại. Rồi chẳng kịp suy nghĩ thêm, anh lấy xe và phóng như bay suốt 2 tiếng đồng hồ để về gặp cô. Vẫn là cái ngã tư quen thuộc, vẫn dáng người bé nhỏ,mỏng manh ấy...Cô nhìn thấy Anh, nhoẻn miệng cười. Anh xuống xe, thở dốc:

- Em đợi anh đấy à?

Cô cười nhẹ, gật đầu. Anh cảm thấy hạnh phúc như vỡ òa, Anh ôm trầm lấy Cô, nghẹn ngào nói:

- Anh xin lỗi!

Cô khẽ thở dài, Cô đưa tay vòng qua ôm lấy Anh. Cô cất tiếng nói với cái giọng khản đặc và nhỏ xíu của một người đã câm lặng từ rất lâu.

- Em tưởng anh đi mất rồi, em tưởng anh cũng bỏ em ở lại đây bơ vơ như anh ấy.

Anh thấy trái tim mình nhói lại. Cô đã tỉnh rồi, Cô không còn là kẻ điên nữa, Cô đã biết yêu Anh rồi. Như thế này dù có bị ngăn cấm, cách trở đến đâu Anh cũng không bao giờ bỏ rơi Cô nữa.

- Em ngốc quá, anh là thiên sứ của em mà, nhiệm vụ của anh là phải ở bên yêu thương em cả cuộc đời, làm sao anh bỏ em mà đi được!

Cô mỉm cười, một giọt sương long lanh đậu trên đuôi mắt Cô hòa cùng hoàng hôn đang bao trùm lấy thành phố. Ở phía trên bầu trời kia có 1 thiên sứ thật sự đang mỉm cười...
 
Nguồn: sưu tầm
Xem chi tiết